Sống một mình

Độc thân không phải một phòng chờ

Cái nồi cơm điện mua tạm, dùng bảy năm. Cái ghế nhựa ngồi tạm, cũng bảy năm.

· 4 phút đọc

Một căn phòng nhỏ có cửa sổ, chậu cây trên bệ, chăn gối gọn gàng.

Có một cách nói khiến rất nhiều người thấy mình đang sống dở dang: "chờ lấy chồng rồi tính", "khi nào có gia đình thì mua". Như thể mọi thứ trước đám cưới chỉ là bản nháp.

Cái nồi cơm điện hai lít mua tạm, dùng bảy năm. Cái ghế nhựa ngồi tạm, cũng bảy năm. Người ta hoãn việc sống tử tế với chính mình để chờ một sự kiện chưa có ngày.

Những năm ấy dạy được gì

Biết mình chịu được gì và không chịu được gì. Biết tự xử lý một buổi tối tệ mà không cần ai vá lại. Biết mình muốn gì thật, chứ không phải muốn cái người khác bảo là nên muốn.

Người chưa từng ở một mình dễ bước vào hôn nhân với một câu hỏi chưa trả lời: mình cưới vì người này, hay vì sợ ở một mình. Câu hỏi đó không mất sau đám cưới. Nó dời sang năm thứ năm.

Ở một mình đủ lâu thì bạn biết mình đang chọn ai, chứ không phải đang bám lấy ai.

Nhưng đừng biến nó thành pháo đài

Ở một mình lâu quá thì mọi thoả hiệp đều thấy phiền. Bát phải úp đúng chiều đó. Cuối tuần phải đúng nhịp của mình. Rồi tới lúc muốn có người bên cạnh lại thấy sao ai cũng làm mình khó chịu.

Ranh giới ấy mỗi người tự biết, và thường biết trước khi chịu thừa nhận. Dấu hiệu dễ nhận nhất: bạn thấy nhẹ cả người khi một cuộc hẹn bị huỷ. Lần nào cũng thế.

Đọc tiếp