Sống một mình

Căn phòng trọ đầu tiên

Mười tám mét vuông, trần thấp, cửa sổ nhìn ra tường nhà bên. Nó dạy bạn nhiều hơn bốn năm đại học.

· 8 phút đọc

Một căn phòng trọ nhỏ với nệm dưới sàn, va li mở và một ô cửa sổ hẹp.

Ngày đầu tiên, bạn ngồi giữa phòng với hai cái túi và một thùng carton. Chưa có bàn. Chưa có rèm. Bóng đèn compact treo giữa trần toả ra thứ ánh sáng trắng làm mọi thứ trông rẻ hơn thực tế.

Bạn ăn tối bằng một hộp cơm mua ở cổng, ngồi trên nệm, quay mặt vào tường. Chín giờ tối thì nhà bên bật nhạc. Mười giờ thì có tiếng ai đó dắt xe qua hành lang. Mười một giờ thì yên, và bạn nằm nghe cái yên ấy, lần đầu tiên trong đời không có ai trong nhà.

Đêm đó phần lớn người ta không ngủ được. Không hẳn vì buồn. Vì tất cả mọi thứ đều lạ, kể cả cách bóng cây ngoài đường đổ lên trần.

Tuần đầu tiên dạy toàn thứ nhỏ

Rằng phải mua chổi trước khi mua chậu cây. Rằng cái bếp từ một nghìn oát làm nhảy aptomat nếu bật cùng bình nóng lạnh. Rằng quần áo phơi trong phòng kín thì ba ngày mới khô và sau đó có mùi. Rằng nước giặt đắt hơn xà phòng bột nhưng không phải lúc nào cũng đáng.

Không ai dạy những thứ này. Mỗi người tự học, và học bằng cách làm sai vài lần.

Thứ khó hơn là học cách xử lý một buổi tối thứ Ba không có việc gì để làm. Ở nhà bố mẹ, buổi tối tự có hình dạng: cơm, tivi, tiếng bố mẹ nói chuyện, tiếng bát đũa. Ở phòng trọ, buổi tối là một khối thời gian trống và bạn phải tự đổ cái gì đó vào.

Một dây phơi quần áo căng ngang phòng, vài cái móc nhựa còn trống.
Phơi trong nhà ba ngày mới khô. Ai cũng học điều này bằng cách làm sai một lần.

Cái nó dạy mà không ai gọi tên

Sau vài tháng, bạn biết một điều mà người chưa từng ở một mình không biết: bạn tự lo được. Ốm thì tự đi mua thuốc. Mất điện thì tự tìm cầu dao. Buồn thì tự đi hết một buổi tối buồn rồi sáng mai vẫn dậy đi làm.

Cái biết đó đi theo bạn suốt đời và nó đổi cách bạn bước vào mọi mối quan hệ sau này. Người biết mình tự sống được sẽ chọn người vì thích người đó, chứ không vì sợ ở một mình. Hai lý do ấy dẫn tới hai cuộc hôn nhân rất khác nhau, dù ngày cưới trông giống hệt nhau.

Căn phòng mười tám mét vuông ấy không dạy bạn sống sung sướng. Nó dạy bạn rằng mình sống được. Đó là hai chuyện khác nhau, và chuyện thứ hai mới là chuyện cần.

Đừng để nó thành phòng chờ

Có một cái bẫy rất phổ biến: coi căn phòng đó là chỗ ở tạm, nên không mua gì cho ra hồn. Cái nồi rẻ nhất. Cái ghế nhựa. Rèm thì treo tạm bằng một tấm vải. Bảy năm sau vẫn cái nồi ấy.

Bảy năm không phải là tạm. Bảy năm là một phần đáng kể của tuổi hai mươi. Sống bảy năm trong một căn phòng mình không chăm sóc thì bảy năm đó thật sự bạc màu, và cái đó không lấy lại được bằng một căn hộ đẹp vào năm ba mươi lăm.

  • Một cái đèn vàng ấm, để thay cái bóng compact trắng. Đây là món rẻ nhất và đổi nhiều nhất trong cả căn phòng.
  • Một bộ chăn ga tử tế. Bạn nằm trên nó một phần ba đời mình.
  • Một cái bàn đủ để ngồi ăn, không phải ăn trên giường. Có bàn thì bữa cơm ra bữa cơm.
  • Một chậu cây khó chết. Có một sinh vật khác trong phòng làm căn phòng khác hẳn, và tưới cây là một việc nhỏ có nhịp.
Một chiếc đèn bàn ánh vàng ấm đặt cạnh cuốn sách và cốc trà.

Và một việc nữa

Biết tên hai nhà sát vách. Ở phòng trọ, hàng xóm thay đổi liên tục và ai cũng ngại bắt chuyện, nên phần lớn người thuê sống cạnh nhau hai năm mà không biết tên nhau.

Hai cái tên đó là thứ có ích nhất khi bạn ốm lúc hai giờ sáng, khi mất chìa khoá, hoặc khi cần một người ký nhận hộ cái gói hàng. Và cách bắt đầu rẻ nhất vẫn là mang sang một thứ mình nấu nhiều quá.

Sau này bạn sẽ chuyển đi, sang một chỗ rộng hơn, rồi có thể sang một căn nhà của mình. Nhưng cái phòng mười tám mét vuông ấy sẽ còn quay lại trong đầu bạn rất lâu, thường là vào những lúc bạn cần nhớ rằng mình từng bắt đầu từ chỗ đó và vẫn ổn.

Đọc tiếp