Ăn cơm một mình cũng phải ra bữa
Ăn đứng trong bếp, vừa ăn vừa lướt điện thoại, bảy năm liền. Cái đó có giá của nó.
· 4 phút đọc
Người sống một mình lâu năm hay có chung một thói quen: bữa tối là hộp cơm mua ở cổng, ăn đứng trong bếp, hoặc ngồi trên giường với cái laptop mở. Mười lăm phút. Xong.
Nấu cho một người thì phí. Một mớ rau muống ăn hai bữa mới hết, thịt mua ít nhất cũng hai lạng, còn cái nồi thì rửa vẫn mất ngần ấy thời gian. Lý lẽ đó đúng về mặt số học.
Cái mất đi không nằm trong phép tính
Bữa cơm là một trong số rất ít việc trong ngày có mở đầu và có kết thúc. Bỏ nó đi thì một ngày của người sống một mình thành một dải liên tục không mốc: làm, ăn, lướt điện thoại, ngủ, tất cả trộn vào nhau.
Người ta hay nghĩ mình mệt vì làm nhiều. Nhiều khi mệt vì cả ngày không có chỗ nào để dừng lại.
Ra bữa nghĩa là gì
Không phải nấu ba món. Nghĩa là ngồi xuống bàn, đổ hộp xốp ra bát, tắt màn hình, ăn hết rồi mới đứng dậy. Mất thêm hai phút và một cái bát phải rửa.
Hai phút đó đổi lấy một cái mốc trong ngày. Đổi thế là có lời.
Nấu được thì nấu
Nấu cho một người dễ hơn hẳn nếu bỏ cái ý nghĩ phải có canh có mặn. Một bát mì thả quả trứng, rau cải bỏ vào lúc tắt bếp, là bữa tối tử tế. Nồi cơm điện nấu được cả cơm lẫn thức ăn nếu đặt bát hấp lên trên.
Thứ đáng giữ là thói quen ngồi xuống. Sau này có người ngồi cùng thì cái bàn đã sẵn ở đó rồi.