Những người đàn ông không nói lời yêu
Cả một thế hệ thương vợ bằng cách bơm xe, sửa vòi nước, và không nói gì.
· 4 phút đọc
Trong rất nhiều gia đình Việt có một kiểu tình cảm không đi qua lời nói. Nó đi qua việc ai dậy sớm hơn, ai để phần miếng ngon, ai lặng lẽ dắt xe ra bơm hộ trước mỗi sáng thứ Hai.
Cả một thế hệ đàn ông lớn lên với hiểu ngầm rằng nói ra là yếu, và thương ai thì làm cho người ta. Họ sửa cái vòi nước rỉ. Họ ngồi chờ ở hành lang bệnh viện từ năm giờ sáng để lấy số. Họ nhớ chính xác tên loại thuốc huyết áp vợ đang uống và tuần nào thì hết. Họ không bao giờ nói câu kia.
Có những người cả đời không nói được ba chữ, nhưng chưa một lần để người mình thương phải đi mưa.
Mặt trái của nó
Người nhận không phải lúc nào cũng đọc được. Nhiều người mẹ, người vợ sống cả đời với cảm giác mình không được nói yêu, trong khi người bên cạnh nghĩ mình đã nói suốt, bằng một thứ ngôn ngữ khác.
Và nó truyền xuống. Con trai học từ bố rằng thương thì làm chứ không nói, rồi lớn lên mang cái đó vào mối quan hệ của mình, gặp đúng một người cần được nghe.
Giữ cái gì, bỏ cái gì
Giữ: tình cảm đo bằng việc làm. Người nói hay mà không có mặt lúc cần thì lời nói ấy rẻ.
Bỏ: cái ý nghĩ rằng nói ra thì mất giá. Không mất gì cả. Người kia không đọc được suy nghĩ của bạn, và họ đang chờ lâu hơn bạn tưởng.
Có những ông tám mươi tuổi vẫn chưa nói được ba chữ ấy. Nhưng mỗi lần vợ đi đâu về, họ đứng ở cửa hỏi "đi có mệt không". Với họ, đó là câu đó.