Yêu xa: hai người, hai cái đồng hồ
Cái khó của yêu xa hiếm khi là nhớ. Là hai người dần dần sống theo hai cái lịch không còn khớp nhau.
· 8 phút đọc
Chín rưỡi tối ở Hà Nội. Cô ấy vừa ăn xong, đang rửa bát, muốn kể chuyện hôm nay ở cơ quan. Bên kia là bốn rưỡi chiều, anh đang họp, để máy úp xuống bàn. Đến lúc anh gọi lại thì ở Hà Nội đã mười một rưỡi, cô ấy đã nằm, đã hết muốn kể, và câu chuyện ban nãy tự nhiên thành ra không đáng kể nữa.
Lặp lại chuyện đó ba tháng. Không ai làm gì sai. Không ai giận ai. Nhưng hai người bắt đầu chỉ còn kể cho nhau nghe những chuyện lớn, những chuyện đủ quan trọng để đáng một cuộc gọi hẹn trước. Phần đời nhỏ vụn — mua được quả xoài ngon, bị sếp nói một câu khó chịu, nhìn thấy con mèo nằm trên nắp cống — không còn chỗ nào để đi.
Mà phần đời nhỏ vụn đó chính là phần làm hai người quen thuộc với nhau.
Nhớ thì chịu được, lệch nhịp thì khó hơn
Người chưa yêu xa hay nghĩ cái khó nằm ở nỗi nhớ. Nỗi nhớ thật ra là phần dễ nhất: nó rõ ràng, nó có tên, và nó còn làm người ta thấy ấm.
Cái mài mòn một mối quan hệ xa là chuyện khác. Là việc bạn có tin vui nhưng phải đợi bảy tiếng mới kể được, và bảy tiếng ấy đủ để tin vui nguội đi. Là việc bạn ốm và người kia biết sau hai ngày. Là việc bạn tự xử lý một cơn buồn một mình, và tự xử lý được, và lần sau bạn tự xử lý tiếp mà không nghĩ đến chuyện gọi cho ai.
Đó là lúc nguy hiểm. Hai người vẫn thương nhau, vẫn gọi đều, vẫn nói nhớ. Nhưng mỗi người đã học được cách sống trọn một ngày mà không cần người kia có mặt trong ngày đó.
Ba việc giữ được nhịp
Thứ nhất, chọn một giờ cố định trong tuần và giữ nó như giữ một cuộc hẹn với bác sĩ. Không phải vì cần kỷ luật, mà vì khi không có giờ cố định thì mỗi lần gọi đều phải thương lượng, và thương lượng nhiều lần thì có lần hỏng, và lần hỏng nào cũng để lại một chút cảm giác mình không được ưu tiên.
Thứ hai, làm chung một việc tầm thường qua màn hình. Cùng ăn tối. Cùng xem một tập phim, bấm phát cùng lúc. Cùng ngồi làm việc và để máy mở, không nói gì. Nghe thì buồn cười, nhưng cái nuôi một mối quan hệ là sự có mặt chứ không phải nội dung cuộc trò chuyện, và ngồi im cạnh nhau cũng là có mặt.
Thứ ba, gửi những thứ vụn. Ảnh chụp bữa trưa. Một câu "vừa thấy cái này, nhớ em nói thích". Mười giây quay cảnh mưa ngoài cửa sổ. Những thứ này không cần trả lời ngay, nên chúng đi qua được cái lệch giờ, và chúng làm được đúng việc mà cuộc gọi hàng tuần không làm được.
Hai người ở xa giữ được nhau bằng những tin nhắn không cần trả lời, chứ không bằng những cuộc gọi dài.
Câu phải hỏi sớm, và đừng tránh
Xa tới bao giờ. Ai sẽ chuyển. Mốc nào thì quyết.
Rất nhiều đôi yêu xa tránh câu này vì hỏi ra thì phải trả lời, mà trả lời thì phải có người hy sinh cái gì đó. Thế là hai người trôi, mỗi lần gặp lại thì vui, gặp xong lại tiễn nhau ra sân bay, và câu hỏi cứ lùi thêm sáu tháng.
Một mối quan hệ xa không có ngày kết thúc của sự xa thì nó không phải là đang đi tới đâu. Nó chỉ đang kéo dài. Và cái kéo dài ấy tốn của cả hai người những năm đẹp nhất để đi tìm người khác, nếu cuối cùng hoá ra không đi tới đâu thật.
Dấu hiệu nên dừng
Khi bạn thấy nhẹ nhõm lúc cuộc gọi kết thúc, đều đặn, trong nhiều tuần. Khi bạn có chuyện vui và người đầu tiên bạn nghĩ tới để kể không phải họ. Khi hai người gặp nhau sau ba tháng mà buổi tối đầu tiên trôi qua trong lúng túng như hai người mới quen.
Ba điều đó không có nghĩa là hết thương. Chúng có nghĩa là hai cuộc sống đã tách ra đủ xa để ghép lại phải mất công thật sự, và mất công thì phải có người chịu đứng ra làm.
Và nếu quyết đi tiếp
Thì đặt một cái mốc có ngày tháng cụ thể, viết vào lịch của cả hai máy. Không phải "khi nào ổn định" hay "sang năm tính". Một ngày. Tới ngày đó, một trong hai người mua vé một chiều, hoặc cả hai ngồi xuống nói lời tử tế với nhau.
Cái mốc đó làm mọi thứ dễ thở hơn nhiều so với người ta tưởng. Chờ một điều có ngày thì khác hẳn chờ một điều không có ngày, dù thời gian chờ bằng nhau.