Tình yêu

Nhắn tin bao lâu thì nên gặp ngoài đời?

Khoảng một tuần. Qua mốc đó, hai người bắt đầu quen với một phiên bản do mình tự dựng trong đầu.

· 4 phút đọc

Một màn hình điện thoại đầy bong bóng tin nhắn, bên cạnh là hai cốc cà phê đặt trên bàn.

Khoảng một tuần. Nhắn qua lại vài ngày cho bớt lạ, rồi hẹn một buổi cà phê. Quá hai tuần mà chưa gặp thì phần lớn những cuộc trò chuyện kiểu đó dừng lại ở chỗ nó đang đứng: một thói quen nhắn tin buổi tối, dễ chịu và không dẫn tới đâu.

Chữ giấu gần hết những thứ quyết định chuyện hai người có hợp nhau hay không. Bạn đọc được cách người ta chọn từ, và đọc thêm được tốc độ trả lời. Bạn không thấy họ nói chuyện với người bưng nước thế nào, không nghe được giọng lúc kể về công việc, không biết họ ngồi im được bao lâu mà không với tay lấy điện thoại. Càng nhắn lâu, cái hình dung trong đầu bạn càng chi tiết, và nó càng khó khớp với người thật lúc gặp.

Khi nào là đủ để hẹn

Không có con số chung cho mọi người, nhưng có mấy dấu hiệu khá rõ:

  • Hai bên đã hỏi nhau vài câu vượt khỏi phần khai lý lịch: làm ở đâu, nhà mấy anh chị em, cuối tuần thường làm gì.
  • Cuộc trò chuyện bắt đầu lặp. Bạn kể lại chuyện đã kể, hoặc phải nghĩ ra chủ đề để giữ nhịp.
  • Bạn thấy tò mò về giọng nói và dáng đi của họ hơn là về câu trả lời tiếp theo.
  • Cả hai đều đã nhắn vào giờ hành chính, chứ không chỉ lúc mười một giờ đêm.

Lời mời gặp nên có giờ và chỗ cụ thể. "Hôm nào rảnh mình cà phê nhé" là một câu để lịch sự, người nhận hiểu là chưa có gì. "Chiều thứ Năm bạn tan làm lúc mấy giờ? Mình hẹn cà phê ở Cầu Giấy lúc sáu giờ, ngồi một tiếng thôi" là một lời mời. Nó đặt sẵn giới hạn thời gian, nên người kia dễ nhận lời hơn: họ biết nếu buổi gặp nhạt thì cũng chỉ nhạt trong một tiếng.

Gặp bao lâu là vừa

Sáu mươi tới chín mươi phút. Đủ để qua đoạn ngượng ban đầu, chưa đủ để cả hai cạn chuyện và ngồi nhìn cốc nước. Chọn quán có chỗ ngồi ngoài trời hoặc gần cửa sổ, đừng chọn chỗ nhạc to: hai người mới gặp mà phải nói to lên để nghe nhau thì câu chuyện chỉ còn những câu ngắn. Ban ngày hoặc đầu giờ tối, chỗ đông người, tự đi tự về. Nói với một người bạn bạn đi đâu, gặp ai, mấy giờ xong.

Ăn tối cho buổi đầu thì nặng. Một bữa ăn kéo hai tiếng, có gọi món, có tính tiền, có cả đoạn chờ bếp. Gặp không hợp thì cả hai mắc kẹt tới lúc thanh toán. Cà phê thì đứng dậy lúc nào cũng được, và nếu hợp thì đi bộ thêm một đoạn là thành hai tiếng đẹp.

Người cứ hoãn hoài

Hoãn một lần vì bận là chuyện thường; ai cũng có tuần họp dồn. Hoãn hai lần mà không đề nghị ngày khác là câu trả lời. Người muốn gặp bạn sẽ tự đưa ra một ngày thay thế, thường ngay trong tin nhắn xin lỗi. Nếu tới lần thứ ba vẫn là "để mình xem lịch đã", bạn có thể nhắn một câu gọn: "Mình thấy tuần này bạn kín rồi, khi nào tiện thì nhắn nhé", rồi thôi. Giữ một cuộc trò chuyện chỉ vì tiếc công đã nhắn là cách chắc chắn nhất để hết tháng này sang tháng khác không gặp ai.

Có một kiểu người chỉ muốn có bạn nhắn tin, và họ không giấu điều đó kỹ lắm: nhắn đều mỗi tối, hỏi han ân cần, nhưng mọi lời mời gặp đều trượt. Chuyện này không xấu, nó chỉ khác thứ bạn đang tìm. Hỏi thẳng một câu — "bạn có muốn gặp ngoài đời không, hay mình nhắn cho vui thôi?" — thường được trả lời thật, vì câu hỏi đó dễ trả lời hơn là né.

Trước buổi gặp, đừng nhắn quá nhiều

Hai ba ngày trước hẹn, nhiều người tăng tốc nhắn tin vì hồi hộp, rồi tới lúc ngồi xuống bàn thì đã kể hết chuyện cho nhau nghe qua màn hình. Buổi gặp thành một cuộc kiểm tra xem người kia có giống như lúc nhắn không. Để dành vài chuyện. Câu "cái này để gặp mình kể" là một câu hẹn tốt hơn mọi lời hứa.

Sau buổi gặp, nếu bạn muốn gặp lại thì nói trong vòng một ngày, bằng một câu có nội dung: "Mình thích buổi hôm qua, nhất là đoạn bạn kể về mấy con mèo ở cơ quan. Tuần sau đi ăn bún chả chỗ bạn nói nhé." Nếu không muốn gặp lại, nhắn một câu ngắn và thẳng. Im lặng là cách dễ nhất cho người nhắn và khó chịu nhất cho người chờ.

Việc làm được ngay hôm nay: mở lại cuộc trò chuyện đang kéo dài nhất trong máy bạn, đếm xem nó bắt đầu từ ngày nào. Nếu đã qua hai tuần, nhắn một lời mời có giờ và có chỗ.

Hỏi nhanh

Nhắn tin bao lâu thì nên hẹn gặp ngoài đời?

Khoảng một tuần là vừa: đủ để bớt lạ, chưa đủ để hai bên dựng sẵn trong đầu một hình dung khó khớp với người thật. Quá hai tuần mà chưa gặp thì cuộc trò chuyện thường dừng lại ở mức một thói quen nhắn tin.

Buổi gặp đầu tiên nên kéo dài bao lâu?

Sáu mươi tới chín mươi phút, ở quán cà phê đông người, ban ngày hoặc đầu giờ tối. Đủ để qua đoạn ngượng, chưa tới mức cạn chuyện. Bữa tối cho lần đầu thì nặng: nếu không hợp, cả hai mắc kẹt tới lúc tính tiền.

Người kia cứ hoãn hẹn thì nên làm gì?

Hoãn một lần là chuyện thường. Hoãn hai lần mà không tự đưa ra ngày khác là câu trả lời. Nhắn một câu gọn để khép lại, rồi dành thời gian cho người sẵn sàng gặp mặt.

Nên nhắn gì sau buổi gặp đầu tiên?

Muốn gặp lại thì nói trong vòng một ngày, kèm một chi tiết có thật của buổi hôm đó và một lời mời cụ thể. Không muốn gặp lại thì nhắn một câu ngắn và thẳng, đừng im lặng.

Đọc tiếp