Người cũ vẫn còn trong danh bạ
Bạn không gọi. Họ không gọi. Cái tên ấy nằm đó bốn năm rồi, và ngón tay bạn vẫn đi chậm lại mỗi lần lướt qua.
· 8 phút đọc
Mười một giờ đêm. Bạn mở danh bạ tìm số của anh thợ sửa điều hoà, kéo tới chữ N, và ngón tay chậm lại nửa giây ở một cái tên. Không phải anh thợ. Một cái tên bạn không bấm vào đã bốn năm.
Bạn kéo tiếp. Gọi cho thợ. Hẹn sáng mai tám giờ. Nhưng nửa giây vừa rồi vẫn còn nguyên ở đó, và bạn biết tháng sau nó lại xảy ra.
Gần như ai cũng có một cái tên như thế. Không đủ để nhắn. Không đủ để xoá. Nó nằm im trong máy, đi theo bạn qua ba lần đổi điện thoại, được sao lưu lên mây và khôi phục lại cẩn thận cùng với mọi số khác.
Xoá mất hai giây, nên cái khó không nằm ở thao tác
Bạn biết cách xoá. Cái làm bạn dừng tay là thứ khác. Xoá cái tên ấy là đóng lại khả năng, dù khả năng đó nhỏ tới mức bạn không dám nói thành lời với ai, kể cả với chính mình lúc tỉnh táo.
Khả năng gì? Không phải quay lại. Phần lớn người giữ số cũ không thật sự muốn quay lại, và nếu người kia gọi lúc này họ sẽ lúng túng chứ không mừng. Cái họ giữ là quyền được gọi trong một tình huống chưa xảy ra: một ngày nào đó rất tệ, hoặc một ngày nào đó rất vui, hoặc một ngày nào đó đơn giản là đủ can đảm.
Cái quyền ấy không bao giờ được dùng. Nó chỉ cần có mặt.
Cái giá của việc để nó nằm đó
Một số điện thoại không chiếm chỗ. Nhưng nó không nằm một mình. Nó kéo theo một album ảnh bạn không mở nhưng cũng không xoá, một cái áo trong tủ bạn không mặc, một quán bạn tránh đi qua vào cuối tuần dù quán đó gần nhà và cà phê ngon.
Từng thứ một thì nhỏ. Cộng lại, chúng dựng thành một vùng trong đời bạn mà bạn không bước vào và cũng không cho ai khác bước vào. Người mới đến sẽ cảm nhận được vùng đó rất nhanh, sớm hơn bạn tưởng, và họ thường không hỏi. Họ chỉ thấy có chỗ nào đó trong bạn đang khoá.
Người ta hiếm khi ghen với người cũ. Người ta mệt vì phải sống cạnh một cánh cửa đóng mà không được hỏi bên trong có gì.
Không phải ai cũng cần xoá
Có người giữ số người cũ mà lòng nhẹ tênh. Hai người từng tốt với nhau, chia tay tử tế, giờ mỗi người một gia đình và thỉnh thoảng thấy ảnh con nhau trên mạng thì thấy mừng. Cái tên trong danh bạ với họ là một trang sách đã gấp lại, không phải một cánh cửa.
Phân biệt hai trường hợp này dễ hơn người ta tưởng. Thử hình dung người kia nhắn cho bạn đúng một câu: "Dạo này ổn không." Nếu bạn thấy vui bình thường như nghe tin một người bạn cũ, thì không có gì phải xử lý. Nếu tim bạn đập nhanh lên, hoặc bạn thấy một cơn giận cũ sống dậy, thì cái tên đó chưa phải là kỷ niệm.
Bốn dấu hiệu nên xoá
- Bạn vào xem trang cá nhân của họ nhiều hơn một lần một tháng, và bạn biết rõ con số đó vì bạn có đếm.
- Bạn soạn tin rồi xoá. Soạn nhiều lần, không gửi lần nào. Việc soạn tin đã thành một thói quen riêng, có nhịp của nó.
- Bạn so người đang tìm hiểu với họ, và người mới lần nào cũng thua ở một chỗ nào đó rất cụ thể mà chỉ bạn biết.
- Bạn giữ số nhưng đổi tên lưu thành một chữ khác, để nếu ai cầm máy thì không nhận ra. Việc đổi tên ấy nói nhiều hơn việc giữ số.
Ba dấu hiệu đầu nói rằng chuyện chưa xong trong đầu bạn. Dấu hiệu thứ tư nói rằng bạn cũng biết là chưa xong, và đang giấu.
Xoá thế nào cho không thành một màn kịch
Đừng nhắn cho họ để báo là bạn sắp xoá. Đừng đăng gì lên mạng. Đừng chọn một ngày có ý nghĩa. Những việc đó biến một chuyện riêng thành một buổi diễn, và buổi diễn nào cũng cần khán giả, mà khán giả ở đây chính là người bạn đang cố rời khỏi.
Làm vào một buổi chiều bình thường, lúc bạn đang không buồn. Xoá số. Gỡ theo dõi, đừng chặn nếu không có gì để phải chặn. Ảnh thì chuyển hết vào một thư mục, đặt ở một ổ cứng rời, cất trong ngăn kéo. Không xoá ảnh cũng được, chỉ cần chúng không còn nằm trong cái máy bạn cầm hai trăm lần một ngày.
Rồi đi làm việc khác. Rửa bát. Đi bộ ra đầu ngõ. Cái cảm giác hụt sẽ tới sau đó khoảng hai tiếng, và nó không nặng như bạn sợ. Nó giống lúc trả chìa khoá một căn nhà thuê cũ: bạn biết mình sẽ không vào lại nữa, và thấy hơi trống, và rồi hết.
Cái được sau đó
Không phải quên. Bạn sẽ không quên, và cũng chẳng cần quên. Người từng quan trọng với bạn ở lại trong bạn dưới dạng một số thói quen và một số câu nói, và đó là chuyện bình thường của bất kỳ ai sống đủ lâu.
Cái được là chỗ trống. Một người mới bước vào đời bạn sẽ có đủ chỗ mà không phải lách qua một cánh cửa khoá. Và bạn sẽ không còn nửa giây ngập ngừng ở chữ N lúc mười một giờ đêm khi đang tìm số thợ điều hoà.