Lần cuối bạn thấy một người đàn ông khóc
Thử nhớ lại. Với phần lớn chúng ta, câu trả lời là một đám tang, và cách đây đã lâu lắm.
· 8 phút đọc
Thử nhớ lại thật. Không tính phim ảnh. Lần cuối bạn nhìn thấy một người đàn ông ngoài đời khóc là khi nào, và ở đâu.
Phần lớn người được hỏi sẽ kể về một đám tang. Một số kể về ngày con đầu lòng chào đời. Một số không nhớ nổi lần nào.
Đàn ông có buồn. Họ buồn đúng bằng người khác. Cái thiếu là chỗ để buồn ra ngoài, và ai có mặt ở chỗ đó.
Chuyện bắt đầu rất sớm
Một thằng bé năm tuổi ngã xe đạp, xước đầu gối, khóc. Câu nó nghe được trong ba mươi giây sau đó gần như luôn là một trong hai câu: "con trai gì mà khóc", hoặc "nín, có gì đâu mà khóc".
Không ai nói câu đó với ác ý. Người lớn nói vì họ cũng được nghe như thế, và vì họ tin rằng dạy con chịu đau là dạy điều tốt. Nhưng đứa bé không học được cách chịu đau. Nó học được rằng cảm giác nó vừa có là loại cảm giác không nên để ai thấy.
Lặp lại trong mười lăm năm, bài học đó thành phản xạ. Đến tuổi hai mươi, khi có chuyện thật sự nặng, cái phản xạ chạy trước khi kịp nghĩ: khoá lại, tự xử lý, đừng để ai biết.
Cái khoá đó mở ra chỗ khác
Cảm xúc không mất đi vì bị cấm. Nó đổi đường ra.
Một người đàn ông đang rất sợ chuyện mất việc thường không nói "anh đang sợ". Thứ đi ra ngoài là cáu vì bát đũa để bừa, là im lặng suốt bữa cơm, là ba tối liền ngồi ngoài quán tới mười một giờ. Vợ anh ta nhìn thấy những thứ đó và kết luận rằng anh ta đang chán mình.
Cả hai đều đúng về những gì họ nhìn thấy, và cả hai đều sai về nguyên nhân. Chuyện này diễn ra trong hàng triệu gia đình, hằng tuần, và hầu như không bao giờ được gọi tên.
Người ta hay nói đàn ông khó hiểu. Phần lớn họ không khó hiểu, họ chỉ đang dùng một thứ ngôn ngữ mà chính họ cũng không được dạy cách đọc.
Nếu bạn sống cùng một người như vậy
Đừng ép nói. Câu "anh phải nói ra thì em mới hiểu được" đúng về mặt logic và gần như luôn phản tác dụng, vì nó biến việc nói thành một nhiệm vụ phải hoàn thành, và người đang khoá thì càng khoá chặt hơn khi bị giao nhiệm vụ.
- Ngồi cạnh, không ngồi đối diện. Trong xe, ngoài hiên, lúc cùng rửa bát. Không nhìn thẳng vào mặt nhau thì nói dễ hơn nhiều.
- Hỏi về việc, đừng hỏi về cảm xúc. "Vụ ở công ty giải quyết tới đâu rồi" mở cửa rộng hơn "anh đang thấy thế nào".
- Chịu được khoảng im lặng dài. Người không quen nói cần khoảng ba mươi giây trống mới bắt đầu, và phần lớn chúng ta lấp mất khoảng đó ở giây thứ năm.
- Nghe xong thì đừng sửa, đừng khuyên, và tuyệt đối đừng kể lại cho người thứ ba. Một lần bị kể lại là mười năm đóng cửa.
Nếu bạn là người đàn ông đó
Bắt đầu bằng một câu ngắn, không cần kể hết. "Dạo này anh mệt, không phải vì em." Một câu đó thôi đã gỡ được phần lớn hiểu lầm mà ba tuần im lặng gây ra.
Và nếu không nói được với người trong nhà thì nói với một người bạn, hoặc với một người làm nghề nghe. Việc ai nghe ít quan trọng hơn việc có nói ra hay không.
Một thứ đang đổi
Thế hệ đàn ông sinh sau năm 1995 nói về chuyện này dễ hơn hẳn thế hệ trước. Không phải vì họ yếu hơn, như người lớn tuổi hay nói. Vì họ lớn lên trong một thời mà việc đi khám tâm lý không còn bị coi là điên, và vì họ thấy bố mình đã sống ra sao khi không nói được gì suốt bốn mươi năm.
Còn với những người đàn ông đã ngoài năm mươi, có lẽ sẽ không bao giờ nói ra. Cái làm được cho họ là ngồi cạnh, hỏi một câu về việc, rồi chịu khó im lặng lâu hơn bình thường một chút.