Con gái là con người ta
Một câu nói cũ, vẫn nghe hằng ngày, và cái giá của nó rơi xuống đầu cả con gái lẫn con trai.
· 8 phút đọc
Câu này được nói bằng giọng đùa, ở đám cưới, lúc cô dâu chào bố mẹ. Nói bằng giọng tiếc, ở bữa cơm, khi bà nội nhìn cháu gái. Và nói bằng giọng thật, ở phòng khách, lúc bàn chuyện sang tên mảnh đất.
Sáu chữ, nghe quen tới mức không ai dừng lại nghĩ nó đang nói điều gì. Nó nói rằng con gái là người tạm ở trong nhà này, và một ngày sẽ thuộc về nhà khác.
Câu nói làm gì với đứa con gái
Một đứa bé nghe câu đó từ năm sáu tuổi sẽ hiểu, không phải bằng lý lẽ mà bằng cảm giác, rằng chỗ của nó trong ngôi nhà này là chỗ có điều kiện. Nó học rất sớm cách làm cho mình đáng được giữ lại: ngoan hơn, đỡ đần hơn, ít đòi hỏi hơn.
Lớn lên, thói quen ấy đi theo vào mọi mối quan hệ. Đó là người phụ nữ ba mươi tuổi luôn tự hỏi mình có đang làm phiền không. Là người vợ nhận hết việc nhà rồi không dám than, vì than nghĩa là đòi. Là người yêu chia tay xong tự trách mình đầu tiên.
Cũng chính người ấy, khi bố mẹ ốm, thường là người về chăm nhiều nhất. Rồi lúc chia tài sản thì nghe lại đúng sáu chữ cũ.
Cái giá đặt lên đứa con trai
Phần này ít ai nói. Nếu con gái là con người ta, thì con trai là người phải ở lại. Phải lo hương khói. Phải nuôi bố mẹ. Phải mua được nhà trước khi cưới, vì nhà là nhà của nó và vợ nó sẽ về đó ở.
Một thanh niên hai mươi tám tuổi ở Hà Nội, lương mười lăm triệu, nghe câu "bao giờ mua được nhà rồi hãy tính chuyện vợ con" và im lặng, vì cãi lại thì thành đứa không lo được. Áp lực đó có thật, và nó là một phần lý do tuổi kết hôn lần đầu của nam giới Việt Nam đã lên 29,4 theo Điều tra dân số và nhà ở giữa kỳ năm 2024 của Tổng cục Thống kê, cao hơn nữ giới 4,2 tuổi.
Sáu chữ ấy trói cả hai phía. Một bên bị dạy rằng mình là khách. Bên kia bị dạy rằng mình là trụ.
Cùng một câu nói vừa lấy đi chỗ đứng của người này, vừa chất lên vai người kia. Không ai được lợi, nhưng ai cũng lặp lại.
Vì sao nó chưa mất đi
Vì nó từng có lý do thật. Trong một xã hội nông nghiệp, tài sản là ruộng, ruộng không chia nhỏ được, con gái về nhà chồng thì không làm ruộng nhà mình nữa. Ai ở lại làm ruộng và thờ cúng thì người đó giữ đất. Đó là một cách sắp xếp hợp lý cho hoàn cảnh đó.
Hoàn cảnh đã đổi. Phần lớn tài sản bây giờ là nhà ở đô thị, tiền gửi ngân hàng, hoặc một cái ô tô. Con gái đi làm, có thu nhập, nhiều khi gửi về nhà nhiều hơn con trai. Cái lý do thật đã hết, nhưng câu nói thì ở lại, vì câu nói bao giờ cũng sống lâu hơn lý do sinh ra nó.
Đổi được ở đâu
Không đổi được ở cấp xã hội trong một thế hệ. Đổi được trong một nhà, và bắt đầu bằng những việc rất nhỏ.
- Đừng nói câu đó trước mặt trẻ con, kể cả nói đùa. Trẻ con không nghe được giọng đùa, chúng chỉ nghe nội dung.
- Khi bàn chuyện chăm bố mẹ, tính theo ai ở gần và ai sắp xếp được, không tính theo dâu hay rể.
- Khi bàn chuyện tài sản, nói rõ ra khi bố mẹ còn khoẻ, có mặt đủ con cái, và ghi lại. Im lặng không phải là công bằng, im lặng chỉ là để mặc cho nếp cũ tự quyết.
- Với người sắp cưới: hỏi thẳng người kia nghĩ gì về sáu chữ đó. Câu trả lời cho biết bạn sắp bước vào kiểu gia đình nào, nhanh hơn mọi buổi ra mắt.
Một chi tiết nhỏ nói nhiều
Ở nhiều nhà, dịp giỗ chạp, con dâu xuống bếp còn con rể ngồi mâm trên. Nhìn thì là chuyện xếp chỗ. Nhưng đứa cháu gái mười tuổi đang đứng cạnh cầu thang cũng nhìn thấy, và nó đang học một điều gì đó về vị trí của mình trong ba mươi năm tới.
Bữa giỗ sau, gọi con rể xuống rửa bát. Không cần nói gì thêm.