Anh chị em ruột, rồi thành người lạ
Chung một cái giường suốt tuổi thơ. Hai mươi năm sau nhắn cho nhau hai lần một năm.
· 5 phút đọc
Có hai người từng chung một cái giường suốt tuổi thơ, biết nhau sợ cái gì, đánh nhau vì cái điều khiển tivi. Hai mươi năm sau, họ nhắn cho nhau hai lần một năm: ngày giỗ và mùng một Tết.
Chuyện này phổ biến đến mức gần như không ai coi là mất mát.
Nó xảy ra thế nào
Phần lớn không phải vì cãi nhau, mà vì hết việc để gặp. Hồi nhỏ thì cùng một nhà, một bữa cơm, một cái sân. Lớn lên thì mỗi người một thành phố, một cái lịch, một gia đình mới phải lo trước. Không ai làm gì sai. Chỉ là không còn cái sân nữa.
Khi có cãi nhau thì thường vì hai chuyện: chia đất, và ai chăm bố mẹ. Hai chuyện đó gần như luôn đi cùng nhau, vì người chăm nhiều thấy mình nên được nhiều hơn, còn người ở xa thấy mình gửi tiền đều là đã làm xong phần của mình.
Người ở gần bố mẹ mất thời gian. Người ở xa mất cảm giác mình còn là con. Cả hai đều mất, và cả hai đều nghĩ chỉ mình mất.
Nối lại thì làm gì
Đừng bắt đầu bằng một cuộc nói chuyện lớn. Nó sẽ hỏng. Bắt đầu bằng một việc nhỏ có lịch: gọi vào tối chủ nhật, mười phút, hỏi chuyện con cái chứ không hỏi chuyện tiền. Làm bốn tuần liền.
Quan hệ ruột thịt hồi phục bằng số lần liên lạc chứ không bằng chất lượng của từng lần. Đây là chỗ nó khác với tình yêu.
Còn chuyện đất và chuyện chăm bố mẹ thì nói khi bố mẹ còn khoẻ, có mặt đủ cả nhà, và ghi lại. Ghi ra giấy nghe lạnh lùng. So với việc ba anh em không nhìn mặt nhau sau đám tang thì lạnh hơn hay ấm hơn, mỗi nhà tự cân.